top of page
Tìm kiếm

Ba mươi

  • Ảnh của tác giả: 1m49
    1m49
  • 20 thg 4, 2025
  • 3 phút đọc

Ba mươi – một con số tròn trĩnh.


Dạo này mình lo lắng nhiều hơn, tính toán nhiều hơn. Bắt đầu thấy sợ lãng phí thời gian. Dường như cũng nhìn rõ hơn những thay đổi của bản thân – từ suy nghĩ cho đến vẻ ngoài.


Nghe “phụ nữ ba mươi” bỗng thấy giật mình. Mình tự hỏi: “Mình đang có gì?” Một thứ áp lực vô hình mà ai rồi cũng sẽ phải đi qua. Nhưng nghĩ lại, thì cũng chỉ là con số. Những gì mình đã trải qua không thể đong đếm bằng thời gian, và cũng chẳng ai bỗng trở thành một người khác chỉ sau một đêm bước sang tuổi ba mươi.


Mình thì vẫn là mình thôi.

Vẫn đôi khi nông nổi, để cảm xúc lấn lướt.

Vẫn chưa học được cách nói “không” vì sợ làm người khác buồn. Dại khờ.

Vẫn chưa thật sự tìm ra điều khiến mình đam mê đến mức sẵn sàng theo đuổi đến cùng.

Vẫn giữ cái tôi lớn và đôi khi hơi kiêu hãnh.

Ba mươi đâu đã thay đổi được gì.

Sự kiên định – mình vẫn chưa thực sự có.

Đấy, ba mươi đâu đã là trưởng thành.


Thế nên mình vội. Mình muốn học nhanh hơn, hiểu nhanh hơn, trở thành phiên bản mà mình mong muốn – nhanh hơn.

Non dại chưa?

Dù ở tuổi nào, mình vẫn có những khoảnh khắc suy nghĩ bằng trái tim của đứa trẻ bên trong. Vẫn sẽ có những lần bồng bột, thiếu chín chắn. Vậy nên, đừng để áp lực “phải trưởng thành” trở thành gánh nặng. Không trưởng thành thì đã sao? Non dại thì đã sao? Ngốc nghếch thì đã sao? Mình vẫn có thể bồng bột, dù bao nhiêu tuổi chăng nữa.


Đôi khi, câu nói “hãy trở thành phiên bản tốt hơn ngày hôm qua” nghe như một lời động viên. Nhưng cũng có lúc, nó lại biến thành áp lực. Có nhất thiết lúc nào cũng phải phát triển? Có nhất thiết 31 phải “hơn” 30?


Nếu mình chậm lại, nếu có lúc không đạt được thêm thành tựu nào – thì cũng không sao cả.


Những năm tuổi trẻ, thay đổi đến nhanh và rõ rệt. Nhưng thêm vài năm nữa, mọi thứ sẽ dần chậm lại. Mình bắt đầu so sánh với chính mình của vài năm trước, và cảm thấy thất vọng khi không thấy mình “tiến xa” như mong đợi. Nhưng điều đó… có thật sự đáng buồn?


Mỗi giai đoạn của cuộc sống cần một chiếc kim chỉ nam khác nhau.

Không phải để mình trở thành ai khác, mà để điều chỉnh cho phù hợp với những ưu tiên mới. Ở tuổi hai mươi, ưu tiên là bản thân – phát triển cá nhân là điều mình dõi theo từng ngày. Nhưng ở tuổi ba mươi, có thể là một gia đình nhỏ, một mục tiêu lớn hơn chính mình. Khi ấy, sự phát triển của bản thân không còn đứng đầu danh sách nữa. Và điều đó – không hề sai.


Vậy nên, nếu một ngày bạn nhận ra mình không còn phát triển “nhanh” như trước,

đừng hoảng loạn.

Đừng trách mình.

Và càng đừng ép mình phải trưởng thành theo một khuôn mẫu cố định.

Hãy dịu dàng với chính mình, cô gái ba mươi.

Hãy học cách ôm lấy bản thân trong những ngày tệ nhất.

Hãy cho mình quyền được mệt, được lười, được không hoàn hảo.

Hãy thảnh thơi bước chậm lại – nếu cần.


Vì trưởng thành, đôi khi, chỉ đơn giản là:

biết chấp nhận chính mình – ở bất kỳ giai đoạn nào.

 
 
 

Bài đăng liên quan

Xem tất cả
Một người truyền "cảm hứng"

Đừng để “cảm hứng” trở thành áp lực Ai là người truyền cảm hứng cho bạn? Một YouTuber, một blogger, hay bất kỳ ai trên mạng xã hội –...

 
 
 
Nơi ta thuộc về

Gắn bó Sài Gòn ngót nghét đã hơn 10 năm - thành phố không bao giờ khiến mình cô đơn, mình muốn dành bài viết này cho thành phố mình lỡ...

 
 
 

Bình luận


Cảm ơn đã ghé thăm tâm sự của mình!

nhắn nhủ tới mình

(chỉ để mình có thể gủi lời cảm ơn đến bạn)

thân, mình nhận được lời nhắn của bạn rồi

bottom of page