top of page
Tìm kiếm

Sự thay đổi tạo nên từ những tổn thương

  • Ảnh của tác giả: 1m49
    1m49
  • 30 thg 6, 2022
  • 3 phút đọc

Đã cập nhật: 19 thg 1, 2025

Một người điềm tĩnh hoá ra đã từng rất nóng tính. Một người nhẹ nhàng hoá ra lại từng rất cọc cằn. Một người tinh tế hoá ra lại từng rất vô tâm. Một người rất quan tâm hoá ra lại từng rất bất cần. Bao nhiêu tổn thương mới làm con người ta thay đổi nhường ấy?.

Khi đã trải qua tổn thương mình mới nhận ra một điều, không có gì thay đổi con người ta nhanh hơn là nỗi đau. Có những thay đổi tốt, cũng có những thay đổi tệ đi. Sẽ có những cảm xúc không trở lại nguyên vẹn như ban đầu, có những hồn nhiên bị đem đi mất. Qua tổn thương, người ta có vẻ e dè hơn, cẩn trọng hơn, lo sợ nhiều hơn, bởi người ta sợ cảm giác đó lặp lại một lần nữa.

Tổn thương nên dành cho những trái tim mạnh mẽ, bởi nó dễ làm người ta mất phương hướng, đôi khi tuyệt vọng. Nếu vượt qua được, bạn sẽ tìm được một phiên bản tốt hơn của bản thân. Vì trên hành trình chữa lành của mình, bạn chậm lại và chịu nhìn nhận một cách trực diện nhất những ưu khuyết điểm của chính mình, điều mà chỉ bản thân mình mới có thể làm.

Mình rất thích một câu nói của nhân vật Anne trong một bộ phim chuyển thể, rằng : Tôi không thay đổi, không thật sự, tôi chỉ cắt xẻ và phân nhánh ra.

Nếu đi trên đoạn đường chỉ có niềm vui, người ta ít khi chịu nhìn nhận, bởi người ta bận vui mất rồi. Đôi khi nỗi buồn làm người ta chậm lại, nhìn nhận từng ngóc ngách trong tâm trí, để rồi tìm được những ngách rất nhỏ của mình và nhận ra mình còn nhiều phiên bản khác chưa từng được khám phá.

Cuộc sống dạy mình nhiều điều, nhưng thời gian mình cảm thấy mình thay đổi nhiều nhất, về mặt nhận thức, là khi mình tự mình gặm nhấm nỗi buồn của mình. Bức tranh tươi sáng giờ đây đã thêm nhiều mảng màu đậm và tối. Nó đã có thêm chiều sâu, nhìn bức tranh mới người ta ắt sẽ phải dừng lại chiêm nghiệm, nhưng mình cảm giác bản thân đã rơi rớt điều gì đó, có lẽ là sự hồn nhiên mà năng lượng tươi sáng nguyên bản của bức tranh.

Lạ là, bây giờ khi nhìn vào một người mình cảm thấy rất tốt, mình tự hỏi là liệu người ta đã trải qua những gì để đang là phiên bản mình thấy được. Ai đi qua những tổn thương sẽ thấy trân trọng những người cũng đã hoặc đang tổn thương. Mừng là nhìn mọi người đều trở thành một phiên bản tốt hơn sau nỗi buồn của họ, có lẽ nỗi buồn không tệ đễn mức ấy. Nó giống như một cơn sốt phát ra như một cơ chế tự đề kháng của cơ thể. Bằng cách nào đó chúng ta đều tự vượt qua nỗi buồn của mình.

Có lúc mình tự hỏi, liệu không chịu tổn thương, không cần thay đổi, cứ là một phiên bản cố chấp, bất cần và vô tâm như vậy có được không?. Cái giá của sự thay đổi này liệu có đắt quá không?. Bởi đôi khi mình cũng mệt mỏi, cũng muốn buông xuôi, cũng cảm giác khó thoát ra những cảm xúc tiêu cực. Nhưng khi qua rồi, nhìn lại. Mình thấy nó đáng. Hoàn toàn đáng.




Bình luận


Cảm ơn đã ghé thăm tâm sự của mình!

nhắn nhủ tới mình

(chỉ để mình có thể gủi lời cảm ơn đến bạn)

thân, mình nhận được lời nhắn của bạn rồi

bottom of page