Làm gì với những cảm xúc tiêu cực?
- 1m49

- 3 thg 7, 2022
- 3 phút đọc
Lúc cảm thấy tiêu cực, bạn thường làm gì?
Bạn sẽ có xu hướng làm một điều gì đấy để lên tín hiệu với những người xung quanh?. Có lúc sẽ muốn thể hiện rằng tôi đang buồn đó, có lúc sẽ thể hiện niềm vui thái quá như để che dấu sự bất ổn bên trong bằng vài dòng status hay story trên mạng xã hội.
Hay sẽ tìm đến những người bạn để hi vọng họ sẽ giúp mình suy nghĩ tích cực hơn?
Hay bạn sẽ chọn cách thu mình lại, tìm nơi an trú, tự ôm những suy nghĩ bất ổn và tự mình giải quyết nó.
Mình cũng từng trải qua những giai đoạn cảm xúc như vậy.
Có giai đoạn khi cảm thấy tiêu cực hoặc là chính bản thân lúc đó cũng không biết mình đang tiêu cực, mình có xu hướng muốn thể hiện nó ra, mình nghĩ là đây là nhu cầu được chú ý đến, đặc biệt là khi đang rơi vào trạng thái bất ổn, vô định người ta muốn có cảm giác mình vẫn tồn tại.
Sau này mình học được cách kiểm soát sự tiêu cực tốt hơn. Một phần là mình không muốn truyền đến mọi người những năng lượng tiêu cực, vì chính bản thân mình cũng muốn được nhận những nguồn năng lượng như vậy. Một phần là mình nhận ra việc thể hiện nó ra ngoài không giúp mình bớt tiêu cực đi, nó chỉ thoả mãn nhu cầu được "làm mình làm mẩy" lúc đó thôi.
Cũng có lúc mình sẽ tìm đến những người bạn, để nghe những lời khuyên, để được giãi bày và trò chuyện. Việc này giúp mình nhìn sự việc khách quan hơn là chỉ ở lăng kính của bản thân. Khi mình tìm đến những người tích cực, mình cũng được truyền cho phần nào sự tích cực và tươi mới của họ. Nhưng dần dà, mình nhận ra những năng lượng tích cực mình được truyền cho là năng lượng đi vay mượn, mà những thứ vay mượn thì đến một lúc nó sẽ cạn hết. Gia đình hay bạn bè cũng không thể đi cũng mình mãi, mình cần một nguồn năng lượng tích cực từ chính bản thân mình.
Lúc trước mình hay né tránh, ví như là sẽ đi đâu đó náo nhiệt, gặp bạn bè, đi xem phim, hoặc đến một nơi nào đó, thậm chí là tìm một người lạ nói chuyện để bản thân không phải một mình đối mặt với nó. Nhưng bây giờ, mình chọn cách ngồi viết lại, tách cảm xúc thành câu chữ, rồi đọc, rồi ngẫm đi ngẫm lại. Đối diện với nó làm mình thành thật với bản thân mình hơn. Buồn thì nói là buồn, sợ thì nói là sợ, bất ổn thì nói là bất ổn. Khi cảm xúc được thành hình, nó cũng dễ gom lại. Đến một lúc, mình nặn nó thành cái hình dạng mà không xấu xí quá, nom cũng được, nhìn lâu lại thấy nó cũng không đáng sợ như mình tưởng.
Điều này thực ra cũng chẳng mấy dễ dàng. Nhiều lúc nó cũng nhấn chìm mình một quãng, khó thở và dẫy dụa một lúc, nhưng không chết được. Mình vẫn coi chốn này là chốn bình yên của mình, mình không muốn nói quá nhiều về những cảm xúc tiêu cực nhưng tới một lúc mình nhận ra, việc chốn tránh những cảm xúc tiêu cực không giúp mình xoá nó đi. Việc đối mặt với nó, làm rõ nó, mới là cách tốt nhất để hoá giải nó.



Bình luận