Điều mình muốn nói với bản thân năm 16 tuổi.
- 1m49

- 21 thg 6, 2022
- 3 phút đọc
Không biết rằng cô gái năm 16 tuổi có nghĩ đến một ngày của 12 năm sau sẽ ngồi viết những dòng này không, nhưng có rất nhiều điều mà mình ước rằng nếu mình biết sớm hơn có lẽ sẽ tiết kiệm được thời gian rất nhiều.
Nếu hỏi mình có gì hối hận không, thì không. Mình tin là mình đã làm mọi thứ bằng sự chân thành và tâm huyết nhất có thể, có thể chưa phải điều đúng đắn nhất nhưng là sự nỗ lực nhất mình có thể làm tại thời điểm đó.
Hãy nghĩ xem ai mình muốn trở thành
Năm 16 tuổi mình chưa có một mục tiêu cụ thể nào cho tương lai cả, khi ấy là thời gian mình tập chung năng lượng vào việc học. Bởi không có mục tiêu nên chỉ có thế tập trung vào những thứ mình có thể làm tốt thôi. Bởi vậy điều đầu tiên mình muốn nói với cô bé năm 16 tuổi ấy là: Hãy nghĩ nhiều hơn về việc mình muốn làm, không cần phải là điều gì to tát chỉ cần ngồi xuống và suy nghĩ thử xem điều gì mình muốn trở thành.
Hãy tự tin hơn
Cô bé nhút nhát đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội để bản thân được toả sáng hơn. Mãi sau này mình mới nhận ra mình vốn là con người muốn được thể hiện bản thân, muốn được mọi người chú ý. Mình thích hát, thích đàn, thích tham gia các hoạt động ngoại khoá nhưng bởi trước đó mình học tập trong môi trường khá khép kín, ngôi trường cấp 1 và cấp 2 mình theo học không có nhiều cơ hội để mình thể hiện và mình thì vốn tự ti vì bản thân thấp bé nên luôn không dám đứng lên trước thể hiện sở thích của bản thân. Đến bây giờ, bất kể điều gì mình thích, mình sẽ tìm cách thực hiện và mình ước bản thân đã làm điều đó sớm hơn, như vậy mình đã có nhiều thời gian hơn để khám phá bản thân và làm điều mình muốn.
Hãy lắng nghe nhiều hơn
Cô gái năm 16 tuổi ương bướng và cố chấp. Thế giới lúc ấy trong mình còn nhỏ bé nên mình chưa biết được còn bao nhiêu điều đang đợi mình. Luôn cho bản thân mình là đúng, cực đoan với những thứ bất như ý. Dường như những năm tháng tuổi niên thiếu chỉ để dành xây dựng và bồi đắp cho cái tôi của mình, nó vừa làm cho mình trở nên độc lập cứng cỏi, mặt khác cũng làm bản thân cứng đầu và bảo thủ.
Hãy học cách cho và nhận
Ước gì cô bé năm 16 tuổi nhìn thấy được niềm vui của sự cho đi. Dường như khi ấy chỉ quan tâm đến cảm xúc của bản thân, bởi vậy cũng vô tình làm tổn thương những người yêu quý mình. Cũng vì không biết cách cho đi nên cô bé ấy nghĩ mình không xứng đáng được nhận lại, vì mình đã làm cho ai điều gì đâu. Vì lẽ ấy mình cũng vô tình đẩy nhiều người bạn ra xa.
Hãy thể hiện cảm xúc của mình ra
Đây là điều cho đến bây giờ mình vẫn đang học. Mình thường ít khi thể hiện cảm xúc cho người khác thấy, rằng mình đang giận hay không hài lòng điều gì . Người ta hay nói ‘giận quá mất khôn’, vì vậy mình thường nén những cảm xúc ấy vào trong để “dĩ hoà vi quý”. Nhưng về lâu dài mình cảm thấy mình đang tự lừa dối bản thân và cũng lừa dối người khác. Việc mình không thể hiện cảm xúc ra ngoài khiến người ta nghĩ mọi chuyện đều ổn và họ lại tiếp tục làm việc mà mình không hài lòng. Đến một lúc khi đạt đến giới hạn thì mình bùng nổ và mọi thứ trở nên khó cứu vãn hơn thay vì mình đã phát tín hiệu cho họ ngay từ ban đầu.
Hẳn là thời gian thì không bao giờ trở lại và cũng không có nếu như, nên mình vẫn đã là cô bé 16 tuổi nhiều khiếm khuyết. Nhưng khi ngồi lại và nhìn về mình thấy bản thân đã đi một quãng đường để trưởng thành, và chắc chắn sẽ đi tiếp nữa để hoàn thiện bản thân nhiều nhiều hơn.

Bình luận